20:17 ICT Thứ bảy, 17/11/2018

LIÊN KẾT WEBSITE

THỐNG KÊ TRUY CẬP

Đang truy cậpĐang truy cập : 2


Hôm nayHôm nay : 75

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 1686

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 82776

HỖ TRỢ TRỰC TUYẾN

LIÊN KẾT ỨNG DỤNG

Trang nhất » Tin Tức » Tài nguyên

Chúc mừng ngày nhà giáo việt nam 20/11

Hò hen mãi cuối cùng em cũng đến- nhìn từ góc độ ngôn ngữ

Thứ năm - 08/11/2018 10:49
                                             “Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến” nhìn từ góc độ ngôn ngữ
Tôi yêu thơ Hoàng Nhuận Cầm từ những ngày còn ngồi trên ghế nhà trường. Những bài thơ của anh như Chiếc lá đầu tiên, Viên xúc xắc mùa thu, Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến, đã neo đậu trong lòng tôi những tình cảm xao xuyến đến diệu kỳ.
Bài thơ “Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến” (Trích trong tập “Xúc xắc mùa thu”- NXB Hội Nhà văn năm 1992) đã đi vào lòng tôi cũng như bao bạn đọc yêu thơ anh, cảm xúc khó tả về một thời tuổi trẻ dại khờ nhưng cũng đầy nồng cháy đam mê.
 Từ ngàn đời nay, tình yêu mãi là bản tình ca bất diệt, nó luôn tươi mới, trẻ trung, nồng nàn với những cung bậc cảm xúc khác nhau. Sự giao thoa, gặp gỡ giữa hai tâm hồn mang lại cho con người cảm xúc xao xuyến, bâng khuâng, hạnh phúc và cũng có cả những đợi chờ đau khổ, đắng cay. “Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến”  là một bài thơ hay viết về sự hẹn hò trong tình yêu nhưng cách cảm nhận của Hoàng Nhuận Cầm trong bài thơ này lại thật đặc biệt. Không phải hẹn hò để rồi ngập tràn thăng hoa trong hạnh phúc của tình yêu mà là hẹn hò để rồi hụt hẫng, tiếc nuối xót xa về một tình yêu không thành.
                                                                             Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến
Đây là lời hẹn cuối cùng cho một tình yêu. Nỗi đợi chờ của chàng trai không phảI là  vô vọng bởi vì cuối cùng em đã đến, “Hò hẹn mãi”, cái “mãi” ấy cho thấy thời gian chờ đợi ấy dài đằng đẵng,và lòng anh đã ngóng đợi , tim anh đã đau thắt đến chừng nào trong sự mòn mỏi đợi chờ ấy. Tưởng chừng như anh đã buông xuôi tất cả, tưởng chừng như anh không còn hi vọng, tưởng chừng như em không bao giờ đến nữa, thì cuối cùng em cũng đến. Nhưng khi em tới thì không phải anh không còn chờ đợi nữa mà là mùa thu đã không còn kiên nhẫn, không còn đủ sức để níu kéo một cuộc tình.
                                                                                   Chỉ tiếc mùa thu vừa mới đi rồi
                                                                                 Còn sót lại trên bàn bông cúc tím
                                                                                 Bốn cánh tàn, ba cánh sắp sửa rơi.
Hạnh phúc tưởng như đến trong tầm tay rồi mà chợt vỡ, một tình yêu tưởng như được đáp đền nhưng lại chia xa. Hẹn hò để chia phôi, để khép lại một cuộc tình đã khiến trỏi tim người con trai đau thắt mỏi mòn vì sự chờ đợi. Hoàng Nhuận Cầm đã diến tả một cách tinh tế sự tiếc nuối xót xa của chàng trai trước sự tan vỡ của tình yêu . Tôi thích cái sự lỡ làng ấy trong thơ anh, sự lỡ làng ấy đưa con người ta sống lại với cảm giác của những con ngườu đang yêu, được yêu và đánh mất tình yêu. Và phải chăng “Tình chỉ đẹp khi còn dang dỡ”(Hồ Dếnh) cái dang dỡ không trọn vẹn của một cuộc tình để lại trong ta sự tiếc nuối vô bờ, sự day dứt đến khôn nguôi.
Hoàng Nhuận Cầm vốn là một nhà thơ rất giỏi dùng những hình ảnh thật cụ thể để diễn đạt những cảm giác vô cùng mơ hồ, tinh tế.
                                                                            Còn sót lại trên bàn bông cúc tím
                                                                              Bốn cánh tàn, ba cánh sắp sửa rơi.
Mùa thu đã đi qua, những bông hoa cúc cuối cùng còn sót lại đã nói lên điều ấy. Không phải là một mùa thu vàng hoa cúc, một mùa thu ngập tràn niềm hạnh phúc tình yêu mà là một mùa thu đã lụi tàn “Bốn cánh tàn,ba cánh sắp sửa rơi”. Sự mòn mỏi của anh đã có hồi âm “Cuối cùng em cũng đến” nhưng những gì đẹp đẽ nhất, quý giá nhất, ngọt ngào và tươi thắm nhất đã không còn nữa. Bông hoa cuối cùng còn sót lại trên bàn cũng đang hấp hối những giây phút cuối cùng để rồi tàn lụi cuốn vào dĩ vãng. Anh tiếc cho “mùa thu” hay anh đang xót xa cho lòng mình, cho một tình yêu tan vỡ ?. Mùa thu đã đi qua, những cánh hoa tàn còn sót lại trong cái phút thu đông giao mùa ảm đạm làm buốt nhức lòng người. Cái sắc tím thủy chung không còn nữa, “bốn cánh tàn”, ba cánh còn sót lại đang lăn dài, đang rũ rượi theo nước mắt mùa thu. Và nó cũng đang cứa vào tim anh, chảy theo máu vào tim anh lời hẹn hò tàn tạ. Cách nói rất ấn tượng của nhà thơ đã diễn tả tinh tế nỗi đau về một cuộc tình tan vỡ. Một cuộc tình đã ấp ủ, đã đợi chờ để rồi xót xa, cay đắng đến hết lòng.
                                                        Hò hẹn mãi cuối cùng em đã tới
                                                       Như cánh chim trong mắt cuối  chân trời
                                                       Ta đã chán lời vu vơ, giả dối
                                                        Hót lên! Dù đau xót một lần thôi.
Đợi chờ, hi vọng, phấp phỏng, tưởng mọi cái đã tiêu tan nhưng cuối cùng “em cũng đến”. Nhưng em đến không phải để gieo mầm sống tình yêu mà đến để chứng kiến một cuộc tình lụi tắt và giờ đây em trong anh chỉ là “cánh chim trong mắt cuối chân trời” nó xa xôi quá, nó mong manh quá, nó đâu còn là của anh. Lời thơ thành thật, thành thật đến nao lòng người. Người con trai tìm kiếm một tình yêu chân thành,  một tình yêu đến từ sự rung động của con tim.  Dù rằng anh đã từng hạnh phúc khi đã được nghe những lời yêu thương ngọt ngào từ em, dù rằng anh từng chờ đợi những lời như thế thì giờ đây anh không còn đủ sức để kiếm tìm. Em đừng xa xôi như cách chim nơi cuối mắt chân trời. Em hãy nói dù một lần thôi rằng em không còn yêu anh, rằng tim em hoàn toàn băng giá. Anh sẽ đau đớn, sẽ xót xa nhưng lòng anh sẽ thanh thản, nhẹ nhàng hơn. Em đừng nói những lờì “vu vơ giả dối” nữa để anh được lưu giữ bóng hình em trong tận đáy tim mình. Tiếng thơ Hoàng Nhuận Cầm nhói buốt vào lòng bao kẻ đang yêu, bao người đang lỡ làng trong tình yêu, tiếng nói tri âm, đồng cảm. 
Tôi thích nhất khổ thơ thứ ba của bài thơ. Nó giản dị nhưng chất chứa trong đó nhiều suy tưởng, nó thể hiện cách nhìn, đánh giá quan niệm về tình yêu.
                                             Chần chừ mãi cuối cùng em cũng nói
                                          Rằng bồ câu không chết trẻ bao giờ
                                          Anh sợ hãi bây giờ anh mới nhớ
                                         Em hay là cơn bão của ngàn xa.
Đã có những bạn chép lệch câu thơ thành “Chần chừ mãi cuối cùng em cũng nói/ Rằng bồ câu không chết lẻ bao giờ” hiểu như thế, câu thơ vẫn hay nhưng hay theo một nghĩa khác. Bồ câu luôn có đôi, không chết lẻ cũng như trong tình yêu đâu phải chỉ mình anh hay mình em gánh chịu nỗi đau. Tôi thích cách nói của nhà thơ Hoàng Nhuận Cầm hơn. Cách nói ấy thể hiện được cái nhìn đẹp về tình yêu. Bồ câu không chết trẻ cũng như tình yêu mãi mãi vĩnh hằng, mong muốn khát vọng về tình yêu là vĩnh viễn. Từ ngàn xưa đến nay, tình yêu luôn là điều đẹp đẽ mà con người luôn khát khao vươn tới và chiếm lĩnh một cách trọn vẹn. Nào có ai muốn hạnh phúc dở dang, nào ai muốn sự chia phôi lỡ làng, đôi người đôi ngã. Vì thế bồ câu không chết trẻ cũng như tình yêu không có quyền chết trẻ, khát vọng tình yêu mãi chẳng lụi tàn.
Chần chừ mãi dù chần chừ lần nữa nhưng cuối cùng em cũng nói ra điều ấy. Cảm ơn em dù tim anh buốt nhói nhưng lời cuối cùng của em cũng đã sưởi ấm lòng anh “Bồ câu không chết trẻ”  cũng như tình yêu không bao giờ chết, nó sống mãi, vĩnh hằng theo thời gian, năm tháng. “Chỉ tiếc mùa thu đó đi rồi”, những ngóng chờ, háo hức đợi chờ trong chàng trai không còn nữa. Yêu thương để rồi giận hờn, oán trách, chia phôi. Tất cả đã trôi qua, nhắc lại chỉ làm lòng người thêm đau đớn. Tình yêu là phải biết đón nhận, phải biết chấp nhận cả những điều phũ phàng nhất.
                                              Anh sợ hãi bây giờ anh mới nhớ
                                             Em hay là cơn bão của ngàn xa.
Một tứ thơ không mới, một cách so sánh như bao người vẫn cảm nhận được nhưng ta vẫn thấy nó lạ, độc đáo, nó đã diễn tả được một cách tinh tế cảm xúc của người đang yêu. Ta yêu để rồi ta hạnh phúc, ta chờ đợi, có những lúc ta mệt mỏi, đau đớn tưởng như không trụ vững thế mà ta vẫn đón nhận tình yêu, hi vọng tình yêu vẫn đợi chờ nó trong niềm õu lo và hạnh phúc. Cách so sánh “em hay là cơn bão của ngàn xa” đã diễn tả một cái gì đó trắc trở, bấp bênh có thể đến, vậy mà anh vẫn đợi chờ đón nhận, vẫn yêu em. Tình yêu ấy mong manh không đến đích, em như là cơn bão lòng từ ngàn xa đã văng dập làm đau buốt từng mảnh hồn anh.
Khổ thơ cuối cùng là sự so sánh có phần chua chát, lại có sự dỗi hờn, chút tiếc nuối bâng khuâng của một người trong lòng còn có những vấn vương.
                                                Quả tim anh như căn nhà bé nhỏ
                                                  Gió em vào - nếu chán - gió lại ra
                                               Hò hẹn mãi cuối cùng em đứng đó
                                                Dẫu mùa thu hoa cúc cướp anh rồi.
Trái tim anh được so sánh như một căn nhà bé nhỏ, nó không đủ lớn để em dành trọn tình yêu. Em đến để rồi em lại đi, dù chỉ một chút thôi nhưng cũng đủ để lòng anh hạnh phúc, để anh có thể huyễn hoặc lòng mình anh đã được em yêu. Và tình yêu của em chính là ngọn gió, là những gì anh khát khao mong đợi. Dẫu rằng, “nếu chán - gió lại ra”. Cách nói của chàng trai có vẻ chua chát, có vẻ dỗi hờn nhưng đó là điều rất thành thật từ đáy sâu tâm hồn.anh
Đọc suy ngẫm về bài thơ ta cảm nhận ở người con trai một trái tim bao dung, rộng lượng. Một chàng trai biết yêu và chấp nhận yêu. Dẫu cô gái chỉ xem tình yêu là bất chợt, là dễ dàng, là chóng vánh. Dẫu với em tình yêu như ngọn gió nhưng lòng anh vẫn là tổ ấm để ngọn gió em một lần neo đậu lướt qua. Em không đủ tình yêu nên mùa thu đành phải ra đi hay tình yêu trong anh cũng chưa đủ lớn để đợi chờ. Câu cuối của bài thơ gieo vào lòng người đọc cảm giác chông chênh, tiếc nuối. Em đã tới nhưng chần chừ quá, lần lữa quá nên dẫu bây giờ em có đến cũng không còn kịp, mùa thu và anh đã ra đi. Từ “cướp” gieo vào lòng người đọc  cảm giác sững sờ nhức nhối. Cả em và anh đều là người lỡ bước trên chuyến tàu cuộc đời.
“Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến” là một bài thơ tình yêu buồn mà đẹp. Bài thơ neo đậu vào lòng người cái cảm xúc của một thời tuổi trẻ đầy khát khao, nồng cháy. Trong cuộc đời có bao tình yêu đẹp nhưng có bao nhiêu tình yêu ấy đi trọn vẹn được hết cuộc đời.
           
 

Tác giả bài viết: Nguyệt Hoa

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
 

TIN BÀI MỚI NHẤT

ĐƠN VỊ THIẾT KẾ WEBSITE